Realty 18.8.15

By , December 16, 2015 11:58 am
  1. Vinhomes Landmark báo giá 3K đến 5K m2. Landmark làm đúng phong cách Vingroup, tầng 8 đến khoảng 23 giá cao.
  2. Dạo này Vingroup đầu tư thiết kế brochure nhìn và sờ tốt hơn hẳn. Logo xanh-trắng nhìn được hơn vàng-đỏ.
  3. Em sales Vingroup gửi hẳn luôn cái spreadsheet tính giá, để nguyên công thức. Mặc dù thiết kế chưa ngon (số mà align center, không chịu đổi font nhất quán với nhận diện thương hiệu mà để nguyên Times) nhưng có là được rồi.
    Em sales Keppeland thì mô tả phương thức thanh toán chay.
    Em sales CapitaLand còn không đưa cái bảng, bắt đứng tại chỗ coi.
    Bày đặt giở trò Lão Ngoan Đồng không cống nạp Cửu Âm Chân Kinh cho mẹ Hoàng Dung :-j
  4. Keppeland trường vốn, đủng đỉnh xây, không thèm tiền gấp như Novaland. Có đòi thanh toán trước cũng không thèm. Novaland thì giả bộ chiết khấu sâu nếu chồng tiền trước nhưng phần chiết khấu có EAR thấp hơn hẳn lãi huy động ngân hàng.
  5. Vinhomes Central Park Bình Thạnh would cạnh tranh với mấy dự án quận 2. Chém đại là dự án đất Q2 ít chịu ảnh hưởng hơn mấy dự án căn hộ ví dụ Estella Heights, Masteri.
  6. Căn dưới căn gần trăm tỷ của Thu Minh đang rao bán lỗ 20%. Bán lỗ 50% cũng không có ma nào dám nhào vô đâu, ngoại trừ mấy mẹ thấy lên bài PR là nhảy cỡn lên đòi mua nhà bằng tiền người khác.
  7. Nhiều người mua dự án nghĩ rằng mua là lời, chống trượt giá, và cho thuê còn lời nữa. Nhưng tính cụ thể với họ thì thấy: giả sử cho thuê hết công suất không nghỉ tháng nào (max fixed income) cộng với (expected) capital gain ra IRR thấp hơn lãi ngân hàng RẤT nhiều.
    Ví dụ: Riviera Point với phương thức thanh toán mới (giãn chứ không giảm) có IRR 1% với công suất tối đa và phương án bán lại tốt nhất.
  8. Hướng nghiệp cho học sinh lớp 8 xem có chịu đựng được ngành tài chính hay không: thay vì chờ đọc đến mô hình định giá FCFE năm 3 cao đẳng hay CFA level 2 thì mò ra Vista Đồng Văn Cống cầm 3 phương thức thanh toán của CailuongLand tính nhẩm không xài máy tính xem cái nào đỡ lỗ nhất. Toán lớp tám học tài chính đủ thủ khoa trường rồi, mặc dù thủ khoa trường đi đầu cơ chưa chắc hơn chị bán trà đá lề đường.

Trường Kinh Doanh không dạy

By , December 16, 2015 11:51 am

Hướng nghiệp cho học sinh sắp vào Cao Đẳng Đại Học

Những gì chúng (*) đổ thừa Trường Kinh Doanh không dạy

Dẫn nhập

Tài Chính Doanh Nghiệp (Corporate Finance) là ngành hấp dẫn tuỳ thời điểm. Ở ĐH Kinh Tế TPHCM, có những năm TCDN là ngành điểm cao nhất sau khi học xong Đại Cương. Ngoại Thương Cơ Sở 2 có 4 ngành, trong đó ngành Tài Chính không phải cao điểm nhất; mà đầu vào Ngoại Thương giỏi nhất khối D cả nước thì cần gì học. Quyển Corporate Finance Cơ Bản phổ biến nhất thế giới là Ross Westerfield Jaffe. Trường top ở Mỹ lẫn trường làng gần Bình Chánh cũng dùng quyển này cho SV Kinh Doanh.

Pháp lệnh (bible)

Ross Westerfield dạy rằng:

Định hướng cơ bản nhất của công ty là làm ra lợi nhuận.

Lợi nhuận sau thuế được sử dụng như sau:

  1. Giữ lại làm Lợi Nhuận Chưa Phân Phối (Retained Earning) để đầu tư cho các dự án năm sau.
  2. Trả cổ tức cho Preferred Shares.
  3. Trả cổ tức cho Common Shares.

Nhưng mà có 4 kiểu công ty hay-khoe-là công nghệ không thèm kiếm lãi:

1. Amazon

Amazon đã và vẫn đang cố ý sống trên bờ hoàn vốn. Có năm lỗ nhẹ tí. Chả sao vì 2 điểm chính (1) bản chất mô hình bán lẻ có lãi 3% là mừng (2) quan trọng hơn là đang đầu tư quá khủng cho SaaS, robotics, data analytics, và các dự án chưa công bố.

Jeff Bezos không ngại cãi nhà đầu tư. NĐT cũng biết không đủ giỏi và hiểu bằng Jeff Bezos nên cứ thả cho làm.

2. Groupon

Bản chất của mô hình Groupon là dòng tiền luôn dương. Dưới áp lực tăng doanh thu (để dùng doanh thu làm định giá), Groupon phải làm 2 thứ (1) marketing liên tục (2) international acquisition.
Đấy là thời hoàng kim lúc IPO.

Bây giờ nói đến Groupon thì sượng sùng với nhau nhưng mà mô hình Groupon đã:

  • Thay đổi toàn bộ thương mại điện tử khu vực ĐNÁ.
  • Kích thích hạ tầng logistics.
  • Chứng minh khả năng tồn tại không phụ thuộc hệ thống ngân hàng ở VN.
  • Hệ quả dẫn đến cả 500-mắm-tôm năm 2015.

3. Rocket Internet

Rocket Internet thì build to sell, mục đích chính là bán lại công ty cho đối thủ to hơn.
EBITDA là một thứ Investment Banker (không cần Quant) đẻ ra để bỏ vào ratios cho đỡ quê nhưng Rocket Internet đạp vỡ mọi giới hạn ngay cả EBITDA luôn.

4. Uber & GrabTaxi

Uber và GrabTaxi dùng tiền vốn huy động qua equity trợ giá để giảm giá thành sản phẩm. Lỗ kệ. Có thể phân tích vui về vụ không tốn chi phí tổng đài nhưng cái đó nhỏ so với việc giành thị phần.
Khả năng cao mục tiêu của Uber là IPO. (Không thì làm sao vest đống stock options).
GrabTaxi thì obscure hơn, hoặc IPO hoặc trade sale.

Điểm chung của 4 mô hình trên là THỊ PHẦN.

Mấy thứ trên có dạy trong trường Kinh Doanh không?

Câu trả lời: CÓ. Tui mang ra mổ xẻ trong lớp MBA ở RMIT.

  • Trường hàn lâm thì download dữ liệu mấy chục ngàn công ty để chạy econometrics.
  • Trường thực dụng mà không quá tệ thì làm case.
  • SV top school thì đã phải tự biết chứ không đợi được dạy; nếu không biết thì bunny detected. Bunny: thấy gái đẹp rất thích đi chơi và chụp hình với gái xấu không, bunny là gái xấu; đối với cohort tỏ ra sống-bằng-não thì khái niệm bunny cũng vậy.

Ủa vậy rốt cuộc sống trên đời có cần lãi không?

Bank Deposit Rate

By , December 16, 2015 11:47 am

Bạn hỏi.

1. Nếu cái gì cũng đem so với lãi ngân hàng thì tại sao dân chứng khoán và private equity không bỏ tiền vào ngân hàng?

Vì lãi kỳ vọng của họ cao hơn lãi ngân hàng. Ai cũng sống bằng niềm tin là mình sẽ làm ra lãi hơn ngân hàng.

2. Tại sao nhiều thằng làm chứng khoán rất nản vậy?

Tại đối với đa số dân chứng khoán thì time-series weighted average realized return qua horizon 5 năm thấp hơn lãi ngân hàng compound chứ sao. Ngồi tính lại thì lãi thật thấp hơn dự kiến, mà tính trên thời gian dài còn thảm nữa.

3. Sao biết vậy mà vẫn không bỏ tiền vô ngân hàng?

Dân thường không ai biết CHẮC tương lai nên xảy ra (1).

Kỳ vọng rủi ro tiền tệ quá lớn nên vẫn ôm khư khư tài sản mặc kệ tiền mất giá đó.

4. Giờ muốn đa dạng hoá danh mục thì làm gì?

Thì đưa tiền đây, nói nhiều quá.

Opportunity Cost

By , December 16, 2015 11:41 am

Cách thể hiện cái tôi tốt nhất là thành quả.

Một đứa thích cái gì thì đã làm cái đó trước khi mọi người biết / nghe là nó thích.

Ngoài trí thông minh và may mắn thì thứ dễ dẫn đến thành công nhất là kỷ luật.

Nỗi sợ đến từ chi phí cơ hội. Evan Spiegel là một đỉnh cao của chi phí cơ hội thấp.

Dũng cảm là dám sống lý tưởng khi chưa có niềm tin ở tầng ý thức. Intrepidity is daring idealism while unoccupied by conscious-level beliefs.

Nếu một nửa sự thật không phải là sự thật thì làm sao chắc sự thật mà bạn biết không phải là nửa của một sự thật to hơn?

When you think you are young enough to know “the new economy”, look for evidence of gerontocracy.

Grace is how you face failure.

Góp vui ngày tựu trường

By , December 16, 2015 11:35 am

Đại loại có 4 hướng đi chính cho sinh viên:

Hướng 1: Hoa khôi thân thiện

Cố gắng hết sức có thể. Sống tốt với người khác, làm việc nhóm, học hỏi cái hay từ người khác. Đặt mục tiêu. Vui vẻ với lựa chọn của mình. Học cách tha thứ cho lỗi lầm quá khứ của bản thân.

Hướng 2: Cực đoan

Sống cực đoan thì sẽ bị ghét nhiều hơn hẳn. Vì vậy, phải đạt thành tích tốt để bù lại việc sẽ ít nhận được giúp đỡ của người khác.

Cụ thể, muốn sống cực đoan thì phải giành được học bổng trong lúc học và ít nhất một trong các thứ sau:

  1. Việc làm tốt nhất có thể cho SV mới ra trường trong công ty top 3 ngành.
  2. Có kỹ năng đặc biệt xã hội cần mà không ai khác làm được tốt bằng. Ví dụ đối với tài chính: Quant, trade lãi trong lúc cả thế giới lỗ.
  3. Học bổng học tiếp tốt nhất.
  4. Điểm cao nhất trường (không nhất thiết là thủ khoa).
  5. Thủ khoa trường (không nhất thiết điểm cao nhất).
  6. Đạt được những giải thưởng quốc tế có thể dùng làm bàn đạp tiến thân được.

Thường thì sẽ có nhiều hơn một thứ ở trên.

Đi theo hướng cực đoan mà không đạt được cái trên thì thất bại thẳng vì đã tự bắn vào chân mình.

Lưu ý: Những người đi theo hướng 1 hoàn toàn có thể giành mất những thành tựu mà những đứa cực đoan muốn lấy.

Hướng 3: Too cool too care

Thằng thầy này nói nhiều quá. Chỗ nào vui thì tao chơi. Mợt.

Hướng 4: BME (Bill Mark Evan)

Thiên tài thì không đoán được nó sẽ làm gì kế tiếp.

Khởi nghiệp có lãi bền vững thì là pha trộn giữa (1) và (2), cực đoan trong định hướng và dịu dàng trong ứng xử.

Tự đánh giá đúng mình ở đâu và xác định mình muốn gì là một kỹ năng quan trọng cần phải có. Ví dụ điểm toán chỉ có 8 mà dám cả gan chửi Bộ GD vì rớt KTĐN Ngoại Thương (thay vì tự cảm thấy loser) thì hết thuốc. Mặc khác, không đủ khả năng theo hướng 2 mà không sống tốt với người khác thì chết chắc.

Chúc các bạn đi học vui.

Book Review: Antifragile

By , December 16, 2015 11:31 am

Mãi mới đọc xong Antifragile. Đã đọc hết toàn bộ sách của Nassim Taleb (kể cả quyển Triết lý, quyển Toán, và quyển Derivatives). Có hai quyển được dịch sang tiếng Việt là The Black Swan và Antifragile.

Taleb cho rằng Antifragile là đỉnh điểm của nghiên cứu và quan điểm đến giờ. Điều này đúng vì khối lượng kiến thức trong Antifragile rộng nhất trong tất cả các quyển, và quan trọng hơn là tổng hợp được kiến thức thành những lập luận đủ rộng.

Ba điểm hữu dụng trong Antifragile là về:
1. Quan điểm về sức khoẻ.
2. Quan điểm về nghi thức tôn giáo.
3. Quan điểm về cuộc sống như thường lệ.

Nguyên tinh tuý của Antifragile nằm ở convexity, học hồi lớp 8.

Nhưng quyển hay nhất của Taleb vẫn là Fooled by Randomness, nên bắt đầu từ đó nếu muốn đọc Taleb. Quyển này cũng là khó dịch nhất. Randomness chỉ là một khía cạnh trong nghiên cứu của Taleb, nhưng đó là khía cạnh sắc nhất nên đáng đúc rút nhất. The Black Swan là một ứng dụng của Randomness; đọc xong Randomness thì tự hiểu Black Swan.

Taleb cho rằng Antifragile là đỉnh điểm ĐẾN GIỜ nghĩa là sẽ còn nhiều.

Đọc thêm: Fooled by Randomness

Realty 22 September 2015

By , December 16, 2015 10:26 am

Bữa giờ nói từng dự án cụ thể rồi. Còn kiễng chân chém gió về tổng thể thì thế nào.

Một quan điểm đầu cơ: TPHCM và các vùng lân cận sẽ dịch chuyển theo kiểu Thượng Hải

Sài Gòn 2 (SGN) sẽ không theo hướng Singapore (SIN) vì khác biệt về địa lý, cơ cấu dân số, lịch sử, chính trị, quan điểm lãnh đạo. Tân Gia Ba là cảng biển nước sâu; các cảng ở Sài Gòn (cảng Sài Gòn, Nhà Rồng, Cát Lái) là cảng sông.

Về lịch sử và thế đất thì Sài Gòn giống Thượng Hải. Ít giống hơn là Hương Cảng, nhưng vẫn còn giống hơn Tân Gia Ba. Mở bản đồ lên xem thấy liền. Nếu ánh xạ Sài Gòn sang Tân Gia Ba thì Q1 như các khu cũ, Thủ Thiêm muốn thành Orchard. Nếu ánh xạ Sài Gòn sang Hương Cảng thì Q1 như khu cũ Kowloon mặc dù không san sát vậy.

Quy hoạch Thủ Thiêm và Q2 đã đặt trên bàn Thành Uỷ cách đây gần 30 năm. Cách đây 10 năm, có trai trẻ đặt tên Yahoo! 360 là “Thảo Điền Công Tử”. Sau thành công của Phú Mỹ Hưng thì thành phố càng mạnh dạn đầu tư sang phía Đông Q2.

Ai ngập thì ngập, kệ nhau nha.

**

Giá Thủ Thiêm giờ cao quá. Vấn đề thứ 2 là lô quá lớn, 200m2 trở lên. Kiếm khu nhỏ nhỏ quá cực.

Thủ Thiêm, Thảo Điền, An Phú An Khánh, Bình An quá khó chen chân vào rồi. Giờ Bình Khánh đang ngon.

Khi Đồng Văn Cống xây xong thì khu UBND sẽ lên khủng khiếp.

Ra thêm tí ở Bình Trưng, Bình Trưng Tây thì ổn.

Khu Thạnh Mỹ Lợi cũng được. Tái định cư Thạnh Mỹ Lợi lại quá ngon.

Bác Đặng Thành Tâm làm Phố Đông Village ổn. Có căn tăng từ 1.5 tỷ lên 9 tỷ trong BỐN THÁNG, tương đương annualized IRR 678%. Hiện giờ kẹt container ra vào cảng Cát Lái quá nhưng khi xây xong vòng xoay Mỹ Thuỷ giống như khúc tái định cư trước mặt Saigon Pearl và cấm container thì ngon. Tương lai dời cảng Cát Lái đi nữa.

**

Sau khi Phạm Văn Đồng xây xong thì Q9 & Thủ Đức tăng giá trị hẳn.

**

Sau Q2 là gì? Nhà Bè hay Thành Phố Tây?

Trung tâm Thành Phố Tây nằm ở Hưng Nhơn, Tân Kiên, Bình Chánh. Sau khi kế hoạch Quận Bình Châu tạm dừng vô thời hạn thì khu Thành Phố Tây có kế hoạch mới.

**

Vậy người nông dân phải làm gì?

Buôn đất có số hết trơn; vô sản trúng đất thì đã không cần ngồi chém gió trên mạng.
Nhưng mà những đứa trẻ trâu vẫn ngồi bên ấm Bạch Hào Ngân Châm gườm nhau, mặt khinh bỉ, lòng rối bời, ruột quặn thắt trong phức cảm tự ti (inferiority complex), thảo mai “sao tao không có được cuộc sống như mày vậy?”

Không thông minh thì sống bằng niềm tin thôi.

National University of Singapore

By , December 16, 2015 10:24 am

Cuối thập niên 1990s, ĐH Quốc Gia Tân Gia Ba (NUS), Nam Dương Kỹ Nghệ Đại Học Viện (NTU), và ĐH Quản Trị Tân Gia Ba (SMU) là 3 trường đặc biệt ở chỗ: sự trồi sụt thứ hạng của 3 trường này với các trường khác không còn ý nghĩa (irrelevant) trong việc lựa chọn trường du học của trẻ em Việt.

Bác Lý đã làm điều đó như thế nào? Cho vay học phí (student loan) và học bổng ASEAN. CHỈ CẦN vào một trong 3 trường công này thì mặc nhiên được vay toàn bộ học phí và ăn ở để học với lãi suất không cao, sau khi học xong sẽ được tạo điều kiện việc làm để trả nợ (bond). Nhiều bạn thế hệ mình trả xong bond chỉ sau 3 năm.

Làm sao để vào? Tầm khá khá ở trường chuyên tỉnh là vào.

Về mặt những đứa trẻ ngơ 15 tuổi thì nếu gia đình không muốn bỏ tiền cho con đi học thì mặc định cứ làm hồ sơ vào 3 trường này rồi kiếm tiếp học bổng khác (Weslyan, AusAID). Vì thế, thứ hạng của 3 trường này so với các trường khác trở nên vô nghĩa.
(Lớp chuyên LHP có học bổng và được thưởng khi thi học sinh giỏi nên những đứa không bao giờ trả tiền đi học từ 15 tuổi là theo đường này).

Như thế có thể nói chương trình student loan đã bắt được những đứa *học* giỏi nhất trong số những gia đình không thể / không muốn bỏ tiền cho con du học của những nước nghèo. Chương trình rất efficient (không biết effective cỡ nào).

Tuy nhiên chính sách thu hút nhân tài gặp sự cố nghiêm trọng sau khủng hoảng tài chính toàn cầu. Thế hệ sinh năm 1988 tự dưng gặp rất nhiều khó khăn lúc xin việc khi mà hầu hết các công ty ở Singapore đòi Thường Trú (PR), và PR khó khăn hẳn đi. Trong lúc đó, nợ vẫn treo trên đầu nếu không có học bổng.

Có nhiều cuộc đời hoàn toàn thay đổi không còn như kế hoạch.

Giống như học xong Cử Nhân lúc 2006 thì làm gì cũng dễ, còn xong lúc 2009 thì gì cũng khó.

We’re living a Chronocracy. Tạm dịch: chúng ta đang dung dưỡng một xã hội mà thời gian giết ngoé tất cả.

Thư viện NUS là nơi có thể vào ngồi ngủ khi đi du lịch mà không muốn book Marina Bay Sands. Tin tôi đi, thử rồi =))

Hồi còn là học sinh mình có hỏi thầy “Thầy ơi, nếu em không học NUS rồi em đi làm làm sao em cạnh tranh lại mấy đứa NUS?”.
Khi đi làm mới thấy chả cần phải cạnh tranh vì thị trường đủ lớn để hợp tác. Phew, cảm thấy đỡ hơn hẳn.

Nhân trường hợp NUS đứng nhất châu Á trên ít nhất 2 bảng xếp hạng.
Yếu tố đầu cơ khi chọn trường còn bao gồm dự đoán thứ hạng của trường đó nữa. Ví dụ học xong nó tăng 30 hạng thì có cớ để sống ảo, khoe trên Facebook.

Nhân chuyện TPP và trứng kể chuyện hồi mới đi làm

By , December 16, 2015 9:15 am

Thị trường chứng khoán Việt Nam ra đời đầu thiên niên kỷ. Lúc đó các CTCK phải cử đại diện sàn lên ngồi ở Sở Giao Dịch Chứng Khoán.

Đến nửa sau thập niên 2000 thì bắt đầu triển khai hệ thống tự động hoá. Bé Tài ngơ mới ra trường lon ton quản việc phân tích, thiết kế, code, tư vấn, triển khai hệ thống ở Sở và các CTCK. Còn nhớ ngày tất cả các CTO ở các CTCK tụ họp lại làm bài thi ở Sở để được đậu để kết nối.

Làm cái đó cũng có biết tí về hệ thống nội bộ phía sau các con lệnh và biết đặt lệnh, đua lệnh diễn ra thế nào. Biết luôn performance của hệ thống các CTCK.

Lúc công tác ở Trường Tài Chính Ngân Hàng Đại Học Bang New South Wales thì moi não đoạn đó ra làm một bài nghiên cứu academic về market microstructure. Tuy nhiên vì không theo nghiệp nghiên cứu sư nên bài đó chưa bao giờ thành hình một journal article.

Cũng ở UNSW có vọc hệ thống trading dùng cho USyd, Monash. Vọc vọc ngồi tối ưu hoá được bốn giải thuật (algorithm) để khớp lệnh. Bốn giải thuật đó dùng được cho tất cả các thị trường trên thế giới.

Đang làm investment banker kiêm giáo nghèo bên đó thì quỹ ở Việt Nam gọi về, thì về. Ngoài Private Equity portfolio và startup portfolio thì còn có tí tẹo Public portfolio. Lúc đó đối tác ngân hàng không có investment license nên uỷ thác đầu tư sang cho <giấu số chỗ này>. Trời đất, năm đó ở thị trường VN chỉ cần canh lúc không có đội nào lái, đút 2 tỷ đồng vào Bảo Việt BVH là cả thị trường nhảy nhổng (lúc đó PVN chưa lên sàn còn MSN chỉ có 6% float thì chả làm ăn gì, mí lị MSN thì làm kiểu khác chứ không phải là con để thảo dân speculate). Thế mà quăng cả <giấu số hí hí> vào thị trường thì có mà tự mình treo cổ. Thế là không dám đưa cho em Senior Account Manager bên CTCK mà tự mình ngồi đặt lệnh cho ngân hàng.

Ngặt ở chỗ cũng trong những ngày đó mình cũng muốn trade cho danh mục cá nhân. Thế là làm đúng theo ĐẠO ĐỨC người chiến sĩ CFA ngộ chữ:

1. Danh mục cá nhân không dính dáng gì đến danh mục của đối tác.

2. Nếu có tí liên quan thì danh mục đối tác phải đi trước xong hết rồi mới tới danh mục cá nhân.

Quăng hết danh mục cá nhân cho em môi giới ở CTCK rồi tự mình ngồi đặt lệnh cho đối tác. Ngồi canh rất kỹ, đoạn giao dịch thoả thuận (put-through), đoạn đặt lệnh trước giờ, đoạn nào canh MO, đoạn nào giảm thiểu chi phí cơ hội.

Sau khi làm xong danh mục cho đối tác thì hết ngày, nhòm sang danh mục cá nhân của mình. Rồi, banh chành. Ông nội môi giới quăng thẳng một cục BUY MO NGAY ĐỈNH intraday. Mặc dù nó vẫn lên nhưng vẫn tét.

Than với bạn thì bạn trader chửi “Mày có 2 cái ngu. First, you dissociated your accounts. Brokerage in this country is not a concierge service even if they vow to, especially if they vow to. Second, the market is morally blind.”

Còn thằng bạn người Anh làm PhD mỉa “Mày càng mất dạy thì càng ít phải lấy CFA”. Đề tài nghiên cứu của nó là những lời dối gian trong corporate governance nên nó có thẩm quyền (authority) dùng chữ “mất dạy”.

Tóm lại:

1. Thị trường cần lắm môi giới có tâm, rủ lòng thương hại khách hàng quỹ (là tui).

2. Nghèo thì làm giáo tài chính nghèo còn dùng chữ hòng làm thiên hạ nản bỏ đi chứ trader nghèo thì ngoài ăn hiếp mấy thằng hiền như <phó tổng Goldman Sachs bạn tui> thì chả có gì để em chã cả.

Chúc các chã ăn đậm mùa TPP này.

Kinh doanh ngôn tình

By , December 16, 2015 9:09 am

Lúc xem film bạn có để ý một số thương hiệu xuất hiện và diễn viên cũng có lời thoại cố ý đề cập đến sản phẩm không? Đó gọi là product placement – mượn chỗ để quảng cáo.

Theo Nicole Luu ước tính thì số tiền Huỳnh Hiểu Minh thu được sau đám cưới là 140 triệu, chưa tính tiền quảng cáo media. Số 140m này gấp 4.3 lần số bỏ ra.

Trong đám cưới, Huỳnh Hiểu Minh và Angelababy đã quảng cáo (product placement) ít nhất cho:

  1. Tissot
  2. Samsonite
  3. Coach
  4. Meitu phone
  5. Chaumet Josephine
  6. Dior
  7. Elie Saab
  8. Dove
  9. Hàng hoa The Beast (hãng cũng tranh thủ bán replica cho quan khách ngay tại buổi hôn lễ)
  10. Aicai (Chú rể là một cổ đông)

Trung Hoa đại lục là thị trường hàng luxury nóng nhất thế giới. Tuy nhiên trong năm 2014-2015 hàng luxury có phần giảm nhiệt do các chiến dịch đập tham nhũng của chính phủ TQ. Vì vậy, các hãng đương nhiên muốn quảng cáo để kéo khách lại thị trường hàng luxury Thượng Hải – Bắc Kinh.

Ngoài ra, vì Chú Rể và Cô Dâu đều có quỹ đầu tư mạo hiểm riêng nên các công ty nhận đầu tư có doanh thu đột biến khi phục vụ và được nhắc đến trong thời gian đám cưới diễn ra. Doanh thu tăng 1 tệ thì giá trị đầu tư tăng ít nhất phải 3 tệ.

Nhận diện thương hiệu của cặp vợ chồng và các công ty con của họ tăng khủng khiếp càng làm tăng tiền cát-xê và giá trị các công ty.

Kinh doanh ngôn tình quá giỏi.

Panorama Theme by Themocracy